Nhưng thực ra, đó chỉ là những tin nhắn rất băng quơ, một hình thức”chài tình”thật táo bạo và hiệu quả(!?).Cách thức “tống tình” này được nhiều cô gái (đàng hoàng có, làm tiếp viên trong các quán nhậu có và không loại trừ các cô gái gọi các hạng…)
áp dụng và tỉ lệ”thành công” lên đến hơn 70%. Đơn giản , đàn ông khi nhận được một tin nhắn kiểu như thế, khó có thể cầm lòng được, nhất là khi không có ai” kèm cặp” bên cạnh.
Và, đoạn cuối của”chài tình” là gì?
Chiêu “nhầm số”
Đêm cuối tuần, vào khoảng 20 giờ, điện thoại của anh P nhận được một tin nhắn từ số máy lạ 0983.83…,có nội dung:”anh ở đâu vậy?có nhớ em không?Em nhớ anh nhiều lắm!”Suy nghĩ mãi vẫn không nhớ ra chủ nhân số máy điện thoại vừa nhắn tin cho mình là ai.Anh P nghĩ thầm, có lẽ cô gái nào đó đã bấm nhầm số, vì những trường hợp như thế cũng không phải hiếm. Tuy nhiên, anh P nghĩ , nội dung” ướt át, tình cảm” như thế thì số điện thoại của người nhận tin ắt phải có trong danh bạ điện thoại của người nhắn. Vậy làm sao nhầm lẫn được. Hay, đây là một trò đùa của các cô gái mà có lần anh P được nghe bạn bè kháo nhau?
Trong lúc mải nghĩ thì điện thoại của anh P chợt rung lên rồi tắt.anh nhìn số điện thoại gọi nhỡ hiện lên trên màn hình. Lại là số điện thoại vừa nhắn tin “nhầm” cho mình. Như vậy , đúng với dự đoán của anh rồi!Với suy nghĩ đùa chơi một chút cho vui, a P bấm điện thoại gọi lại, bên kia là một giọng nữ trẻ trung vang lên ngọt ngào:”Anh à,sao không nhắn tin trả lời em?”.Anh P ngớ người hỏi lại:”Nhưng em là ai mới được chứ?”.” Ủa!Anh không nhớ em thật sao?”, giọng cô gái làm ra vẻ ngạc nhiên…Sau gần bốn phút trò chuyện, anh P mới “nắm được lí lịch”(nhưng không biết có chính xác không!)cô gái.Cô gái tên là Xuân T 20 tuổi, ở quận Bình Thạnh, Thành phố Hồ Chí Minh, hiện bán hàng ở một cửa hàng thời trang.Theo lời cô nói thì đang ngồi một mình, chợt nhớ đến người yêu cũ nên nhắn “cầu may”vì số điện thoại của chàng, cô nàng” chỉ nhớ mang máng”.Kết thúc cuộc trao đổi từ việc nhắn tin “ nhầm”, Xuân T chẳng cần rào đón:”chắc anh có duyên nợ với em nên mới nhận được tin nhắn. Giọng nói của anh cũng giống với người yêu cũ của em nữa. Nói chuyện với anh làm em càng nhớ đến ảnh. Thôi, nếu anh rảnh thì đi uống cà phê với em cho vui.Hẹn anh lúc 9 giờ tại quán V nhé!.Cúp máy, anh P thấy một cảm giác lạ lẫm len vào lòng mình. Khi không, một cô gái chưa quen biết lại cho mình một cái hẹn.” Âu cũng là duyên trời định” như lời cô gái nói qua điện thoại. Đang rảnh rỗi và cũng tò mò, P quyết tâm đến chỗ hẹn.”chỉnh trang” cơ thể xong, anh P vui vẻ huýt sáo miệng chạy xe đến chỗ hẹn và trong trí anh tưởng tượng ra đủ chuyện lý thú quanh cú hẹn bất ngờ này. Ngay đúng 21 giờ, anh P nhận ra ngay Xuân T mạc chiếc áo pull, quần jean xanh khá kín đáo nhưng vẫn cố tình khoe thân hình mạnh mẽ và quyến rũ của minh. Xuân T đi chiếc xe Wave màu đỏ còn khá mới.
Sau những lời chào hỏi đậm tính xã giao,chẳng mấy chốc P và Xuân T đã huyên thuyên mọi chuyện trên đời như đã từng quen biết nhau từ…kiếp trước(!?).Và P cảm thấy “Kỳ ngộ”khi phát hiện ra Xuân T và mình có nhiều điểm hợp nhau, từ sở thích đến tính tình. Ngồi “đấu láo” với nhau hơn một tiếng đồng hồ, Xuân T chủ động mời P đi hát karaoke để “giải sầu”.Còn gì bằng , P nhận lời chẳng chút suy nghĩ. Thế là cả hai rời khỏi quán cà phê V, nhắm thẳng quán karaoke, một lần nữa, P nhận ra mình và Xuân T lại có chung một sở thích và trình độ thưởng thức âm nhạc. Bản nhạc nào P thích cũng là ca khúc mà Xuân t có thể hát rất”tâm trạng” để tặng cho P, đánh dấu”duyên nợ” đã xui khiến hai người gặp gỡ nhau. Hát hò say sưa, cả hai quên cả thời gian cho đến khi anh nhân viên phục vụ tế nhị gõ cửa ,báo là đã đến giờ quán đóng cửa. P mới giật mình vì đồng hồ đã chỉ quá 12 giờ đêm. Trong lúc chờ thối tiền(dù Xuân T mời nhưng P thấy mình có”bổn phận”phải thanh toán hoá đơn), P tỏ ra áy náy vì đã quá khuya, ngại Xuân T gặp khó khăn khi về nhà.
Ngược lại vẻ lo lắng và có lỗi của P cô gái vẫn cứ nhởn nhơ như không có chuyện gì xảy ra hoặc việc đi chơi quá khuya như thế này là”chuyện thường ngày”.Cô rủ p đi thuê phòng để ngủ qua đêm vì về nhà lúc này …không tiện(!?).”Được lời như mở tấm lòng” và trước vẻ xinh xắn, đầy sức sống của Xuân T, hoạ là …thánh mới có thể từ chối lời đề nghị hấp dẫn như vậy!Với sự “hướng đạo” của Xuân T cả hai tấp vào một phòng trọ ở khu vực gần bến xe miền Đông.
Tại căn phòng có chiếc giường trải drap trắng, máy lạnh chạy rì rì, chuyện xảy ra phải xảy ra…
tỉnh giấc mơ hoa
sáng hôm, khi tỉnh giấc,anh P không nhìn thấy Xuân T nằm bên cạnh. Anh nhớ rất rõ cánh tay nõn nà của Xuân T đêm qua ôm choàng âu yếm trên cổ anh. Trong tâm trạng hạnh phúc tràn trề, anh cất tiếng gọi Xuân T một cách âu yếm nhưng chẳng nghe Xuân T trả lời. Một cảm giác bất an thoáng qua và anh thực sự hoảng hốt khi không thấy chiếc điện thoại mới cáu của mình để trên tủ đầu giường tối hôm qua đã không còn ở chỗ cũ
. Anh vùng dậy thật nhanh quên cả tình trạng không được lịch sự của mình để chụp lấy chiếc quần tây mắc hờ hững trên ghế.Chiếc bóp vẫn còn nhưng toàn bộ tiền bạc, giấy tờ xe và cả chiếc thẻ ATM của anh đã không cánh mà bay khi nào chẳng rõ.Anh vội vã chạy xuống quầy tiếp tân thì được biết, Xuân T đã đi từ khi sớm, có dặn nhân viên phục vụ là” để yên cho chồng tôi ngủ, lát nữa tôi quay lại”,Xuân T có quay lại nhưng đi cùng một người nữa, đưa thẻ xe ra và nhận chiếc xe của P. Khi người đi cùng Xuân T nhận xe đi ra, các nhân viên phục vụ cho biết,Xuân T lên cầu thang như trở về phòng. Khoảng gần 10 phút sau, nhân viên khách sạn mới thấy Xuân T trở xuống.Tất cả diễn ra một cách hoàn hảo khiến nhân viên không ai mảy may nghi ngờ. Nghe nói ,P rủ người ,ngồi sụp xuống. Thế là công lao dành dụm bấy lâu nay đã bị cô gái xinh xắn,mỹ miều bằng chiêu độc”nhắn tin”tìm người cũ lừa lấy sạch.
Không còn cách nào khác, P gửi lại giấy chứng minh nhân dân làm tin, đón xe ôm về nhà lấy tiền trả tiền thuê phòng rồi thất thểu đến công anh trình báo. Anh vừa tiếc của vừa xấu hổ. Anh trách mình háo sắc mà nhej dạ, tự nguyện đưa mình vào bẫy một cách dễ dàng. Cái giá cho một buổi tối “kỳ ngộ”quá đắt với P.Anh chưa biết phải nói với gia đình như thế nào về những tài sản bi mất. Nói thật thì khó nhận được sự cảm thông của gia đình, người thân.Còn nói dối thì…
Theo Bích Ngọc